Gia Đình Lâm Bích Gia Đình Lâm Bích

 
 Trợ giúpTrợ giúp   Tìm kiếmTìm kiếm   Thành viênThành viên   NhómNhóm   Đăng kýĐăng ký 
 Lý lịchLý lịch   Tin nhắn riêngTin nhắn riêng   Đăng NhậpĐăng Nhập 

KỂ CHUYỆN NỘI
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
 
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Gia Đình Lâm Bích -> Đường Hy Vọng - ĐHY Nguyễn Văn Thuận
Xem chủ đề cũ hơn :: Xem chủ đề mới hơn  
Tác giả Thông điệp
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Bảy 16/8/2008 11:34 am    Tiêu đề: 14.CƠN BÃO Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

14.

CƠN BÃO



NGUYỄN MẠNH KHANH

Nhớ lại trận bão năm ấy, một hình ảnh gây sợ hãi kinh hoàng trong tôi, mà đến nay vẫn không thế nào quên. Lần đẩu tiên trong đời tôi được chứng kiến bão là thế nào, trước đây tôi chỉ mới nghe nói.

Chiều hôm ấy, bỗng trở gió. Bầu trời tháng 12, năm 1973, bờ biển Nha Trang vốn đã âm u, tưởng như vẫn bình thường như mọi khi. Có chăng chỉ thoảng hơi lạnh do những cơn gió đông bắc thổi vào. Những ngày như thế này, chẳng có ai ra tắm biển. Cả bãi dài cát trắng phau không một bóng người, trông thật buồn tẻ lặng lẽ. Mặt nước sẫm màu đen như cả bầu trời bên trên sụp xuống.

Đột nhiên những cơn sóng ngầm từ dưới lòng đại dương cuộn lên kết hợp với gió lộng, trở nên cơn sóng thần cao đến cả chục mét, đục ngầu, quấn quáng bọt, quất thẳng vào bờ. Cả bãi biển bỗng tở nên lồi lõm, nham nhở, trơ ra biết bao rác rến đủ loại, mà nhiều hơn cả là hàng đống vỏ dừa đen đúa của quán xá, lâu nay vùi dập vào cát ven bờ. Thỏang quanh đây mùi tanh tưởi cá chết xen lẫn hơi muối mặn chát, xông lên khó chịu. Thoáng một nỗi nhớ nhà kinh khủng, tồi lần trở về chủng viện.

Sau bữa cơm chiều uể oải, trở về phòng học, cuốn mình vào những bài vở mới học sáng nay và chuẩn bị cho môn học ngày mai, tôi không thể nào tập trung được. Giờ kinh tối vẫn như mọi khi, tất cả hướng về đài Đức Mẹ đặt phía nóc Tòa Giám Mục, chẳng còn nghe được gì ngoài tiếng gió biển thổi từng cơn phần phật, ngả nghiêng những hàng cây phía dưới, tạo nên chuỗi âm thanh ghê hồn. Cả trời đất chìm trong bóng đêm hãi hùng. Chỉ tuyền màu đen chết chóc. Thỉnh thoảng nhá lên ngoằn ngoèo vài tia chớp sáng lòe…

Nằm mãi không tài nào chợp mắt được, vì nỗi nhớ nhà day dứt mãi không thôi, phần nữa do trời quá lạnh không đủ ấm ru cho giấc ngủ, tôi lồm cồm bò dậy, bắt chước mấy anh bạn, lấy bao nylon chụp vào hai bàn chân cho ấm. Có lẽ tại sợi dây thung cột quá chặt, làm dừng máu chân, nên tôi càng thêm khó ngủ.

Bên ngoài gió rít mỗi lúc thêm mạnh, giật từng hồi, quất vào cửa sổ, dội lên mái nhà tôn. Mặc dù cửa đóng then gài, nhưng ai cũng nghe rõ mồn một gió bão gầm hú. Cả mái tôn dài gần trăm mét, chạy suốt dãy lầu hai phòng ngủ, run lên bần bật, thình lình gió đánh bật lên, mấp mé, làm lọt vào những tia chớp dài ngoằng nhập nhòe, kéo theo những tia nước lạnh buốt.

Bỗng ầm một tiếng, tựa trời long đất lở ! Không cưỡng nổi gió, nguyên mái tôn bị hất tung sang trường Tây bên cạnh. Cả một bầu trời u ám lồng lộn gió gào thét liên hồi, cùng ào vào nước mưa tuôn xuống xối xả. Cả dãy phòng ngủ bỗng chốc nhốn nháo, anh em í ới gọi nhau, chạy thình thịch, la hét ầm ĩ, chợt nổi lên tiếng hiệu lệnh : “ Tất cả xuống mau ! Xuống mau !”

Chỉ chờ có thế, anh em liền dồn về phía cầu thang trong cơn hoảng loạn. Ngặt một nỗi là cả dẫy phòng ngủ rộng lớn đến thế, với hơn trăm chủng sinh, mà chỉ có một cầu thang mỏng manh duy nhất ở cuối dãy, phía tay phải. Ai cũng mong sớm thoát nạn, chen lấn, xô đẩy náo loạn. Tuy thế, các lớp nhỏ chúng tôi vẫn được ưu tiên di chuyển xuống trước.

Xuống tầng dưới, đã thấy nêm cứng người và đồ đạc từ trên chuyển xuống, nên tôi chẳng đi được nữa. Tôi lần ra hành lang để kiếm lối thoát xuống tầng trệt. Vừa ló đầu ra khỏi cánh cửa, chưa kịp bước chân ra, bỗng một cơn gió mạnh ập đến, quất tôi té nhào, đập đầu tôi xuống nền choáng váng. Chợt có một tiếng nói nhân hậu gọi và dìu tôi lên :” Có sao không con ?”

Tôi lồm cồm gượng ngoảnh nhìn lại. Thì ra Đức Cha FX Nguyễn Văn Thuận, cao lớn trong bộ quần áo ta trắng tóat, phủ áo gilet bên ngoài, thật phúc hậu. Ngài cúi xuống đỡ tôi dậy.

Tôi thật run rẩy cảm động biết bao, khi được vị Cha Chung vỗ về an ủi. Với tôi, đấy là một niềm vui lớn lao, niềm tự hào vì được gần gũi với ngài trong sự yêu thương che chở. Nếu không có dịp ấy, chắc chẳng bao giờ tôi được kề cận bên ngài, vì ngài quá cao cả, còn tôi thì nhỏ bé quá…

( Trích Hồi Ký Cho Một Niềm Tin, Hoài Niệm, Nội san LB 2004 )

NGUYỄN MẠNH KHANH

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Sáu 12/9/2008 3:48 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

15.

MỘT VỤ CÁ ĐỘ


Mãi đến 23g 30, xuất phim mới tan, tôi nắn lại túi áo xem còn tờ programme nữa không, rồi tất tả trở về Tòa Giám Mục. Lòng rối bời, trước mắt thì tôi xem như thắng cuộc, nhưng về đến nhà thì sao đây ?

Hôm đó, vào hạ tuần tháng 4 năm 1974, rạp ciné Nha Trang đang chịếu bộ phim Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang của đạo diễn Lê Hoàng Hoa, dựa theo tiểu thuyết Duyên Anh. Giới trẻ thành phố Nha Trang lúc ấy nao nức đổ xô đi xem. Anh Trần Ngọc Huỳnh ( † ), vốn là đương kim Trưởng Ban Đại Diện, bèn thách đố tôi trốn ra ngoài xem phim ấy, còn thòng thêm điều kiện là phải mang tờ bướm tóm lược truyện phim về làm bằng chứng, vì chỉ khi mua vé vào rạp mới được phát. Vốn tính nghịch ngợm, lại khoái xem phim, tôi liền liều mạng theo vụ cá độ này. Chập tối, tôi trèo tường, lén ra phố coi cuốn phim hấp dẫn Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang …

Về đến nhà trường, tới góc đường Võ Tánh – Duy Tân ( Trần Phú bây giờ ), phía bên trong là dãy nhà tắm lộ thiên, tôi nhẹ nhàng trèo vào. Núp cạnh phòng học lớp 12, ( nay đã dỡ bỏ ) phóng tầm nhìn vào trong sân Tòa Giám Mục : hoàn toàn trống vắng ! Tất cả im lặng như tờ, chắc mọi người đều đã yên giấc. Dẫu vậy, tôi vẫn cẩn thận đi nhón móng cò, lom khom bước qua khoảng sân rộng. Bỗng ai đó hắng giọng, rồi sang sảng cất giọng:

-Ai đấy ?

Tôi giật nảy mình. Thì ra Ông Nội, vận một bộ đồ thung đen, đang tập thể dục, kề bên khóm cây cảnh tối hù, ngay bên ngoài căn phòng của ngài còn sáng đèn.

- Dạ thưa, còn là Phạm Hoàng Long…

Như thế Nội đã nhìn thấy tôi ngay khi tôi leo trường trở về, vì ngài đứng trong bóng tối, nhìn ra phía ngoài sáng trưng ánh đèn. Nhưng nét mặt ngài vẫn bình thản, trìu mến, như chẳng có diều gì bất thường. Tôi lại càng lo sợ hơn nữa. Sáng mai Ông Nội sẽ trao áo chùng thâm cho 21 Anh Em chúng tôi. Phận tôi chẳng biết sẽ bị xử lý như thế nào ? Rồi không biết ăn nói sao với Bố Thoại và bố ruột tôi từ SàiGòn ra dự lễ. Tôi hối hận vì đã nhẹ dạ nhào vô cuộc cá độ vớ vẩn này. Chắc cả gia đình tôi, mẹ và anh em tôi hẳn sẽ buồn lắm...

- Con đi đâu về khuya vậy ?

- Dạ, con đi…đi dạo ngoài bãi biển !

- Giờ này khuya khoắt, mà con còn đi dao nữa sao ? Vậy có ghé ăn chè Võ Tánh không ?... Con cứ kể rõ cha nghe. Đừng có ngại !

Tôi không thể nói dối được nữa, vì Ông Nội còn biết chúng tôi hay tranh thủ ăn chè, mỗi khi có dịp ra bên ngoài. Chắc ngài biết hết trơn rồi, nên đành phải thú thật.

- Dạ, con đi xem phim.


- Con cứ kể rõ cha nghe. Đừng có ngại !

- Dạ, con đi xem phim.

- Phim gì hở con ?

- Dạ. Phim Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang.

- Hay không ? Con kể cho cha nghe xem.

- Bộ phim kể về…

Thu hết can đảm, tôi tóm tắt thuật lại chuyện phim. Ông Nội có vẻ vui vui, khuyến khích tôi kể tiếp. Vừa dứt chuyện, Nội hỏi tôi có nhớ đến viêc ngày mai chăng ? Tôi lý nhí đáp, cúi đầu ăn năn sám hối lỗi lầm. Một lát sau, Nội liền ban vỉêc đền tội : Một kinh Lạy Cha, ba kinh Kính Mừng và kinh Sáng Danh, rồi còn dịu dàng dặn dò :

- Con đã tỏ ra biết hối lỗi, vậy hãy về ngủ và nhớ đừng tái phạm nữa. Ngày mai cha vẫn cho phép con lên lãnh nhận áo dòng.

- Con xin cám ơn cha.

Tôi thoát nạn nhẹ cả người, vội chạy lên lầu về phùng ngủ, tuy vẫn còn hồi hộp thình thịch con tim..

Sáng hôm sau, trong nhà nguyện Tòa Gíam Mục Nha Trang, người ta vẫn thấy đầy đủ 21 Anh Em lớp Gieo IV, hân hoan xếp hàng, lên nhận lãnh áo soutane tử chính bàn tay Đức Cha FX Nguyễn Văn Thuận trao ban. Tôi thầm tạ ơn Chúa và nhớ mãi tấm lòng bao dung thánh thiện của Ông Nội.

Ghi lại lời kể của anh Phạm Hoàng Long, chiều 26/7/2002 tại V L Quán II

BOMBO ( Trích Lâm Bích Truyền Kỳ, Nội san LB 2004 )

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: CN 14/9/2008 8:07 am    Tiêu đề: 16.NGÀY HIỀN MẪU NHỚ NỘI Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

16.

NGÀY HIỀN MẪU NHỚ NỘI


TRẦN ĐÌNH LIỆU

Nhân dịp lễ Hiền Mẫu năm 1996, Nội qua New Orleans nhận bằng Tiến Sĩ dạnh dự tại Đại Chủng Viện Notre Dame. Theo chương trình Nội sẽ đến phi trường New Orleans lúc 2 giờ chiều ngày thứ năm mồng 9 tháng 5, 1996 từ Ý, chuyến bay sẽ đáp xuống phi trường O'Hare tại Chicago, ngừng vài tiếng rồi tiếp tục đến New Orleans nhưng Ban Tiếp Đón đợi đến 5 giờ chiều vẫn không thấy máy bay của Nội đâu cả.

Khi hỏi ra thì hãng máy bay cho biết chuyến bay bị trể. Ban Tiếp Đón kiên trì chờ đến 7 giờ tối thì được tin phi trường Chicago đóng cửa vì cơn bão tuyết cuối mùa.

Tôi và cha Lê Quang Hiền đang in các bài suy niệm cho ngày Đại Hội Đức Mẹ Lavang (ĐHĐMLV) trong nhà xứ Họ Lavang thì Đức Ông Mai Thanh Lương điện thoại cho biết Nội bị kẹt tại Chicago. Chúng tôi bối rối vì theo chương trình thì Ông Nội sẽ làm lễ Khai Mạc Đại hội Đức Mẹ La Vang vào lúc 4 giờ chiều thứ sáu. Nếu Nội không đến New Orleans đúng giờ thì nguy qúa.

Đang phân vân thì Cha Hiền nhanh trí gọi ngay cha Trịnh Thế Hùng ở Chicago và xin cha Hùng ra phi trường đón ông Nội về nhà xứ. Cha Hiền dặn cha Hùng đăng ký vé máy bay cho Nội về New Orleans sớm. Đến 10 giờ tối cha Hùng gọi cho biết đã liên lạc đuợc với Nội và đưa Nội về nhà xứ. Cha Hùng cũng đã đăng ký được vé cho Nội đi chuyến bay sáng sớm ngày hôm sau.

3 giờ chiều ngày thứ sáu, chúng tôi đón Nội về với Họ Đạo La Vang. Sau 21 năm xa cách, hôm nay tôi gặp lại Nội. Tôi thấy Ngài vẫn đeo cặp kiếng đó, vẫn niềm nở chào đón mọi người, vẫn tươi cười hỏi han từng người tuy rằng đêm qua Nội chẳng ngủ được tí nào cả.

Lễ hôm đó có hơn 2 ngàn giáo dân Việt Nam đến từ các thành phố lân cận. Nhiều gia đình đến từ ngày hôm trước dựng lều ngủ chung quanh khuôn viên nhà thờ. Đa số giáo dân phải đứng ngoài nhà thờ xem lễ trên màn ảnh vì nhà thờ chỉ có chổ cho khoảng 500 người.

Sau lễ là rước Mình Thánh và Chầu Thánh Thể ở công trường Lavang. Sau đó ban phụng vụ rước các Cha, các Thầy và Nội vào nhà xứ, tạm dùng làm nhà mặc áo cho hôm đó. Tôi có nhiệm vụ tiếp đón quan khách nên đã đi theo đoàn rước vào nhà xứ để mời tất cả hiện diện vào nhà ăn dùng cơm tối.

Lúc tôi đang đứng trước cửa nhà xứ thì anh Vinh vội vã chạy đến nói với tôi:

"Liệu ơi, trong nhà xứ nói gì ngoài này nghe hết trọi, tắt cái microphone của Đức Cha đi chứ..."

"OK, để em vào tắt"

Tôi chen cửa vào và thấy Ông Nội vẫn mặc áo lễ đang trò chuyện và chụp hình lưu niệm với các Cha và các Thầy Đại Chủng Viện. Tôi xin phép đến cạnh ông Nội và nói nhỏ

"Thưa Đức Cha cái microphone chưa tắt nên cả nhà thờ nghe..."

Nội nhìn tôi và hỏi

"Thế à, tắt thế nào ?",

"Thưa Đức Cha tắt ở đây."

Tôi chỉ vào áo alba bên trái của Nội. Nội đưa tay vào, kéo cái máy ra và tôi chỉ Nội bấm nút tắt. Lúc đó cha Việt-Châu đứng gần bảo tôi

"Anh gở cái microphone cho Ngài luôn đi khỏi vướng"

Tôi hỏi Nội

"Để con gở nó ra nhé?"

Ngài nhìn tôi mỉm cười và gật đầu.

Tôi gởi microphone từ cổ áo lễ của Ngài. Tay cầm cái microphone tôi đứng qua bên trái để khỏi vướng vào các bức hình lưu niệm của người khác. Trong lúc các tu sĩ đang chờ phiên chụp hình với Nội thì Ngài quay qua vẫy tôi lại và nói với anh nhiếp ảnh

"Cho Cha chụp hình với anh này …"

Tôi bước đến, Nội cầm tay tôi kéo vào chụp hình lưu niệm với Ngài. Cử chỉ và câu nói nhỏ nhẹ êm đềm của Nội đến nay vẫn còn ghi đậm trong tâm tư tôi dù đã 12 năm qua....

Trong phòng ăn có các Cha, các Thầy, các Sơ, các đại diện tôn giáo bạn cùng ân nhân của Họ Đạo. Bên cạnh Nội là ĐÔ Mai Thanh Lương và cha Việt-Châu. Khi tiệc sắp vơi tôi đến bên cha Việt-Châu nói nhỏ:

"Cho con thưa chuyện với Đức Cha một chút"

"Anh ngồi xuống đây"

Cha Việt-Châu đứng lên nhường ghế cho tôi. Tôi chào Nội và ngồi xuống

"Con cám ơn Đức Cha đã chụp hình với con"

"Cha thấy ai cũng chụp hình hết mà anh cứ đứng đó ?"

"Dạ, các Cha đang chụp hình con đâu dám...."

Nội nhìn tôi cười.

"Thưa Đức Cha con là cựu chủng sinh Sao Biển và Lâm Bích"

Nội ngước mặt lên, quay lại nói với tôi

"Thế à, con qua đây lâu chưa?

Tôi để ý thấy Nội đổi cách xưng hô khi biết tôi là cựu chủng sinh . Nội kêu tôi bằng con thay vì anh. Tôi rút tấm ảnh thủ sẳn trong túi ra cho Nội xem

"Dạ con qua năm 75. Đây là hình lớp 11 của chúng con tại Lâm Bích"

Nội cầm tấm hình chụp năm 1973 cùng các anh em lớp 11 Lâm Bích, nhìn kỷ càng, chỉ tay vào bức ảnh và nói

"Con đứng bên Hưởng, Hưởng mới chịu chức con có biết không?"

Tôi kinh ngạc thấy Nội nhận ra tôi trong hình, nhất là Ngài còn nhớ Hưởng

"Dạ con không biết"

"Cha biết Hưởng mới chịu chức. Con còn đi tu không?"

"Dạ không, con đã lập gia đình"

"Con có liên lạc với anh em Lâm Bích không?"

"Dạ, lúc mới qua thì có nhưng nay thì mọi người bận rộn, ít liên lạc. Con có ghé thăm vài anh em ở Hoà Yên lúc về thăm nhà hai năm trước"

Nội đưa tấm ảnh lại cho tôi và nhìn ra phía sau. Tôi cũng quay lại và thấy các Sơ đang sắp hàng dài chờ đến phiên hầu chuyện cùng Ngài. Tôi chào Nội, đứng dậy nhường chỗ cho các Sơ. Nội nhìn theo và mỉm cười.

Lúc Nội về, tôi cầm bó hoa của Họ Đạo tặng Ngài theo phái đoàn ra xe. Nội chào mọi người và nhận bó hoa từ tay tôi. Nội mỉm cười nhìn tôi, gật đầu và nói "Cám ơn con".

Đây là lần thứ hai và cũng là lần cuối tôi được diễm phúc đứng bên cạnh Người. Tôi nhớ, lần đầu là lúc Nội đứng bên giường tôi trên tay cầm chiếc đèn pin chỉ lối cho chúng tôi thoát cơn bão năm 1973. Tôi nhớ Nội rọi đèn pin vào mặt tôi và dục "Con xuống ngay !".

Tôi đang lay hoay trên giường thì Nội cầm tay kéo tôi dậy, và cứ thế Nội đi đến các giường chung quanh dục anh em chúng tôi "Xuống Ngay !".

Ngày Hiền Mẫu năm nay con nhớ lại giây phút đó Nội ạ. Con vẫn không hiểu được lý do Nội gọi con đến chụp hình trong lúc bao nhiêu người vây quanh Ngài chờ phiên. Con nghĩ có lẽ mọi việc xảy ra đều có mục đích nào đó và cử chỉ của Nội đối với con biểu lộ một lòng nhân ái không ranh giới đối với tất cả mọi người.

Ngày Hiền Mẫu 2008

Trần Đình Liệu

-------------
Linh Mục Lê Quang Hiền, cựu chủ tịch Liên Đoàn Giáo Sĩ, Tu Sĩ Việt Nam tại Hoa Kỳ

Linh Mục Nguyễn Đức Việt-Châu, Giám Đốc Cơ Sở Dân Chúa

Linh Mục Trịnh Thế Hùng, Quản Nhiệm Cộng Đoàn VN ở Chicago

Đức Ông Mai Thanh Lương, nay là Giám Mục Phó Giáo Phận, Orange County

Linh Mục Trịnh Hữu Hưởng, hiện đang ở Nha Trang

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Hai 15/9/2008 12:19 am    Tiêu đề: 17. NỘI THƯƠNG Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

17.

NỘI THƯƠNG



Chiều tối hơn 20 giờ, đêm 16/9/2007, Anh Em Sài Gòn trở về, sau khi đã cùng Gia Đình Lâm Bích sốt sáng tham dự lễ giỗ ĐHY FX. Nguyễn Văn Thuận lần thứ 5, tại ngôi Từ Đường, TGM Nha Trang, cùng hân hoan chia vui với toàn thể Giáo Hội VN và toàn cầu, khi nghe tin Tòa Thánh mở án phong chân phước cho ngài.

Ra về, trong lòng AE còn tràn ngập bao hình ảnh và tâm tình về Nội, do các bài chia sẻ của Đức Cha Chính PhaoLô Nguyễn Văn Hòa, Đức Cha Phó Yuse Võ Đức Minh, cùng Bố Thoại, Má Thứ và các Bác Trần Ngà, Nguyễn Kim Anh, Trần Tấn Linh. Để gần gũi thêm với AE, Bố cũng quá giang về thành phố giảng dạy tại Dòng CCT, dù trước đó đã đăng ký vé xe lửa. Bố lên xe, từ chối ngồi trên, xuống ngồi phía dưới, với lý do để cho dễ ngủ !

Khoảng 23g 30, xe vừa qua Phan Thiết, thì bị bể bạc đạn láp. Tài xế chạy loanh quanh tìm phụ tùng thay thế. Lúc nửa đêm chạy đến các tiệm hay garage để mua đồ đã hơi khó. Lại ngặt thêm nỗi, xe ca 35 chỗ này tuy mang nhãn hiệu Hyundai, nhưng không phải của Hàn Quốc, mà do Trung Quốc chế tạo, chưa mấy thông dụng, nên khá hiếm hàng. Nhà xe đành phải gọi hai chiếc xe nhỏ 16 chỗ, để “tăng bo” AE về SàiGòn.

Trong khi chờ xe khác đến, anh Trần Đức Thịnh đau bụng, nên vào ngay quán Ngân Đình gần đó giải quyết. Để khỏi đánh rơi, anh cẩn thận đặt chiếc điện thoại di động trên lavabo. Xong việc, anh vội vã rửa tay đi ra. Khi ngồi trên xe nhỏ, anh mới chợt nhớ đến cái điện thoại bỏ quên, thầm nghĩ chắc là mất rồi. Anh thảng thốt kêu lên, nhờ AE tìm coi có rớt trên xe chăng. Vì mới đi được môt hai cây số, nên tài xế sẵn lòng trở lại quán Ngân Đình.

Anh Thịnh vội chạy vào phòng vệ sinh, kiếm ngay, nhưng chiếc điện thoại đã không cánh mà bay. Anh buồn bã lên xe, tiếp tục trực chỉ Sài Gòn. Cái điện thoại chỉ đáng giá đôi ba triệu, nhưng các dữ liệu trong thẻ nhớ thì quý giá gấp nhiều.

Anh Lê Đức Hòa nhớ ngay tới ĐHY FX, anh liền nhờ ngài ra tay giúp đỡ con cháu. Rồi anh ngoảnh lại phía sau, nhắc anh Nguyễn Văn Bắc cùng nguyện xin. Anh Bắc cũng đã nghĩ tới ngài, ngay khi thấy sự cố. Vậy là ít ra có hai AE cùng đồng tâm cầu nguyện Nội, cầu bầu cho AE tai qua nạn khỏi…

Ngay lúc đó, chị Nhàn, vợ anh Thịnh, đột nhiên mở lòng trí, qua khỏi cơn bối rối. Chị liền bấm ngay số điện thoại của chồng vừa thất lạc. Đầu kia chợt vang lên trả lời :” Cam Đức đây !...” Hóa ra, người nhặt được chiếc điện thoại, thuộc dân Cam Đức, Cam Ranh, rất quen biết một số AE CR, như anh Hồ Kim Tân, Hồ Đắc Du bán quán cà phê, và Hoàng Xuân Tiếu… Anh ta nói đang trên xe trảy về Bình Dương, rất sẵn lòng trả lại điện thoại cho chủ nhân. Anh hẹn với anh Thịnh, cứ lên Bình Dương nhận lại, vì anh hiện đang công tác trên đó.

Ngày hôm sau anh Thịnh y hẹn, lại đúng địa chỉ anh thanh niên tối qua chỉ rõ, nhận lại chiếc điện thoại tưởng chừng đã mất. Anh chàng này còn nhất định không chịu nhận hậu tạ. Anh Thịnh bèn phải dúi vào tay anh vài trăm biết ơn.

Đấy là sự lạ đầu tiên của Nội dành cho AE LB. Biết đâu còn nhiều hơn nữa, khi AE nhớ đến Nội, cùng nhờ ngài cầu bầu giúp đỡ trong những khi hoạn nạn, khó khăn, bệnh tật, đau yếu… Trước đây, Bác Trần Ngọc Huỳnh ( † ) cũng đã nổi tiếng trong việc giúp đỡ nhũng người cơ nhỡ, đến nhờ vả cậy trông. Nay Nội có lẽ cũng rộng rãi độ lượng, nhân ái với mọi người. Năng nhớ đến ngài, cầu nguyện cùng với ngài đêm ngày, chắc chắn ngài vẫn thương tình, sẽ luôn trợ giúp ủi an đàn con cháu côi cút yêu thương.

( Theo lời kể của anh Lê Đức Hòa )

BOMBO

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Hai 29/9/2008 9:25 am    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

18.

BA ĐIỀU LỰA CHỌN


Ngồi trong căn phòng thẩm vấn, dưới ngọn đèn pha chói lòa, dọi thẳng vào mắt, Đức Tổng Giám Mục FX Nguyễn Văn Thuận vẫn ngờ ngợ nhận ra người hỏi cung hôm nay là ai :

- Xin chào người thông minh nhất Miền Nam !

Ngài vẫn lặng thinh, vì không muốn nhận danh hiệu ấy. Người hỏi cung không hề phật ý, nhã nhặn tiếp lời :

- Chào người thông minh nhất nước !

- Tôi không phải là người thông minh nhất nước. Nếu đúng như vậy, tôi đã làm Thủ Tướng, Chủ Tịch hay Tổng Thống từ lâu rồi !

- Với thẩm quyền của tôi hiện nay, tôi có thể chiếu cố giải quyết vấn đề của ông ngay trong 24 giờ. Lệnh của tôi ban ra sẽ được thi hành tức khắc. Tôi cho ông quyền lựa chọn một trong ba điều sau, để ông tự quyết chính vận mệnh của mình.

Điều thứ nhất : Ai cũng có sợi dây ràng buộc với gia đình, người thân. Ông có thể đoàn tụ với bố mẹ ông bên Úc, mặc dầu chương trình đoàn tụ gia đình chưa được triển khai.

Điều thứ hai : Ông luôn tuân phục Vatican, thì tôi sẽ cho phép ông xuất cảnh định cư ngay tại Roma.

Điều thứ ba : Nếu ông từ bỏ chức vụ Tổng Giám Mục, về lại Sàigòn, chỉ làm một cha sở, có thể coi bất cứ giáo xứ nào ông muốn. Tôi sẽ tức khắc trả quyền công dân cho ông !..

- Tôi là công dân nước Việt Nam, dù có bị tù đày, hành hạ hay xử bắn, thì tôi vẫn là công dân nước Việt Nam. Điều này các ông không thể tước đoạt khỏi tôi, khỏi máu thịt tôi ! Các ông đâu có thể tước đoạt khỏi tôi quyền làm công dân nước Việt Nam, nên tôi đâu cần các ông trả lại quyền ấy. Tôi có mất đâu mà cần phải lấy lại…

Về chức vụ Tổng Giám Mục là do Tòa Thánh trao phó, tôi đã lãnh nhận và vâng phục thừa hành, nên tôi sẽ không thể chối bỏ hay từ chức. Tôi không thể bội tín với Giáo Hội, trong khi Giáo Hội chỉ định tôi phục vụ tại quê hương, tôi nghiêm chỉnh chấp hành. Chứ Giáo Hội không cần tôi phục vụ ở Roma !

Còn về tình nghĩa ruột thịt máu mủ, tôi vẫn nhớ tới và cầu nguyện cho bố mẹ tôi. Nhưng ở đây vẫn còn biết bao nhiêu anh em của tôi. Ông và các bạn tù của tôi cũng đều là anh em của tôi !

Vậy tôi từ chối lựa chọn cả ba điều ấy !

( Ghi theo lời kể của Nội)

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Tư 15/10/2008 7:57 am    Tiêu đề: ÔNG NỘI VẪN SỐNG VỚI TÔI Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

19.

ÔNG NỘI VẪN SỐNG VỚI TÔI


ĐOÀN TRUNG CHÍNH

Lúc 10 giờ sáng ngày 16/3/1975, đang trong phòng máy Trung Tâm Điện Toán Tiếp vận, đơn vị đồn trú trong DAO, ( ngay trước khu phòng đợi phi trường Tân sơn nhất, khu vực này gồm TT Truyền tin Bộ Tư Lệnh MCV, Bô chỉ huy MCV…), tôi nhận được điện thoại của Ông Nội. Ngài hẹn tôi 7 giờ tối tại nhà ông cố Nguyễn Văn Ấm, đường Phan Thanh Giản, nơi này đã vài ba lần tôi được đến để gặp “Đức Cha của tôi” trước ngày lễ tấn phong Giám Mục của Đức Cha Batholomeo Nguyễn Sơn Lâm.

Ông Nội đón tôi trước cửa, vẫn nụ cười hiền lành tràn đầy niềm hy vọng, ngài dắt tôi vào trình diện ông bà Cố, và như một đặc ân, ông Cố bảo tôi cùng ăn tối với “Đức Cha” ( nghĩa là được dùng cơm chung với ông bà Cố ). Một chút ngần ngại, tôi bị Đức Cha nhấn tôi ngồi vào ghế, và tôi được ngồi đồng bàn với ngài, bữa cơm đơn sơ, nhưng thấm tình yêu thương.

Sau bữa ăn tối, ngài dắt tôi vào một bàn nhỏ khác, tôi ngồi bên cạnh ngài, không như mọi lúc, ngồi đối diện, ngài đã căn dặn tôi nhiều điều cũng như hỏi thăm tình trạng 5 anh em cùng nhập ngũ với tôi (Sơn, Nhơn, Phiên, Hoàng, Thông), nhưng tôi không biết gì về họ trong thời điểm đó, tôi cũng trình với ngài tình trạng một số sĩ quan có điều kiện đang tìm cách di tản, trong đó, tôi không thể không nói lên ý định của mình.

Vỗ vai tôi, ngài nói với giọng Huế nhẹ nhàng: “Con tự do quyết định, nhưng không phải đến Mỹ mới giữ đạo được, nếu ở lại VN trong hoàn cảnh sắp tới, con sẽ có nhiều cơ hội hơn để hiến thân làm sáng danh Chúa”.

Trở về, tôi không sao chợp mắt được, đến sáng hôm sau, ngày 17.3, tôi cố bình tâm đến Vương Cung Thánh Đường dự lễ tấn phong GM của Đức Cha Batholomeo Nguyễn Sơn Lâm. Hôm đó Ông Nội chủ phong, 2 vị phụ phong nếu nhớ không lầm là Đức cha Huỳnh Văn Nghi và Đức Cha Huỳnh Văn Của, đồng tế với ngài có nhiều GM, tôi chỉ nhớ được có Đức Cha Quang, ĐC Lãng, ĐC Thiên; còn Đức Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Bình và Đức Khâm Mạng Henri Le Maitre ngồi ở ghế dành riêng trên cung thánh, không đồng tế.

Trong bài cám ơn của Tân GM, tôi không thể quên được, ngài nhắc giáo dân cầu nguyện cho một vị khác là cha Phaolô Nguyễn Văn Hòa, đáng lẽ cùng được tấn phong GM hôm nay với ngài, nhưng đang bị kẹt tại BMT, không biết sống chết ra sao. Tôi muốn khóc vì thương nhớ chính bố mẹ và các em tôi cũng ở BMT, và tôi không có một tin tức nào.

Thánh lễ xong, tôi vội đến cửa phòng áo Vương Cung Thánh Đường để được chào Ông Nội một lần nữa, vì ngay sau đó, ngài ra phi trường đi về Nha Trang. Ông Nội nói lời cuối với tôi: “Con hãy can đảm lên, và cầu nguyện nhiều cho cha, cha trở về NT, và không biết tương lai thế nào.” Tôi ngậm ngùi chia tay Ông Nội từ lúc đó. Tình hình khi ấy, CS đang đánh Dục Mỹ.

Ngày 03.4.1975, khi nghe tin Nha Trang bị mất, tôi chỉ biết cầu nguyện và nhớ đến Nội.

Về sau này, khi Ông Nội vào Saigon để nhận chức TGM Phó, thì tôi đã bị kẹt tại Ban Mê Thuột, và đi “học tập cải tạo” từ đó.

Từ hôm đó đến 30/4, tôi vẫn bình tâm đi làm, hai lần vào DAO đăng ký để di tản, thì cả hai lần tôi đều nhường người khác ( có lẽ do ỉ lại, phần khác, còn lo tìm thân nhân từ BMT vào trong các trại tỵ nạn ở Nhà Bè, Thanh Đa, vv…). Sau khi Tổng Thống Trần Văn Hương bàn giao cho tướng Dương Văn Minh lên làm “Tổng Thống Cứu Nguy”, tối 28.4, tôi đem gia đình vào DAO, thì đúng lúc phi trường TSN bị pháo kích. Thế là đành bị kẹt lại. Không sao, cũng là cơ hội để được làm “nhân chứng”.

Trong “trại cải tạo”, tiếng Nội luôn động viên tôi, nhiều lúc tôi ngã lòng, nhưng nhớ đến hình ảnh tươi cười và niềm hy vọng của Nội, tôi đã sống thanh thản trong suốt thời gian từ Trung Tâm Cải Huấn BMT, đến khu Quân Sự đài phát thanh BMT, rồi trại 51 Tuy Hòa. Có lẽ sức mạnh Nội chuyền cho tôi, mà tôi gần gũi anh em trong trại, kinh nguyện với anh em, và cũng vì thế, “họ” không cư xử “tệ” với tôi như một số anh em khác. Mỗi lần bị khai tiền bạc, vật dụng bị cán bộ “tạm giữ”, tôi đều khai “không có”, phải chăng, nhờ đó, tôi bị trả về sớm ( khi giải tán trại 51, tháng 4.1976, họ chuyển tù cải tạo đến nơi khác ).

Từ trại 51 trở về, nhiều người bảo tôi may mắn, nhưng đến khi người ta ùn ùn đi HO, thì lại có kẻ bảo tôi xui, người khác nói đó là “Ý Chúa”. Còn tôi, dù ở đâu tôi vẫn thế, vẫn vô tư cười vui, và đón nhận mọi sự không đắn đo, không so sánh.

Khi Nội ở Hà nội, tôi có liện lạc được một lần, khi Nội ở Rôma, qua cha Hiền, tôi cũng liên lạc được với Nội vài ba lần. Những lá thư ngắn, không xưng chức tước, Nội chỉ đơn giản xưng là “Thuận”. Nhưng tất cả, Nội đều bảo tôi “can đảm lên Chính”, xin Chúa ban phúc lành cho gia đình Chính. Do đó, dù ở xa, Nội vẫn sống với tôi, và tiếng Nội vẫn luôn vang dội trong tâm hồn tôi.

***

ĐOÀN TRUNG CHÍNH

Những dấu ấn tháng 4 của Nội: ( theo tôi nhớ, nếu sai sót, xin sửa dùm)

• Ngày 17 tháng 4 năm 1928, sinh ra tại Phú Cam, thuộc Tổng Giáo phận Huế, Tỉnh Thừa Thiên.

• Ngày 13 tháng 4 năm 1967 Cha Thuận được Đức Thánh Cha
Phaolô VI bổ nhiệm làm giám mục Việt Nam tiên khởi của Giáo phận Nha Trang.

• Ngày 24 tháng 4 năm 1975 Đức Thánh Cha Phaolô VI đã bổ nhiệ m Ngài làm Giám mục Phó với quyền kế vi Tổng Giáo phận Sàigon

• Sau th i gian bị cầm tù, Ngài đã bị gia i phẫ u 7 lầ n, trong đó có ba lần suýt chết vì nhiễm trùng. Lần giai ph ẫu áp chót vào ngày 17 tháng 4 n m 2001 tại một bệnh viện Boston, Hoa Kỳ và cuộc giai phẫu cuối cùng vào ngày 8 tháng 5 n m 2002 tại Trung tâm nghiên cứu về ung thư , Milano (Bắc Italia).
***

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Năm 16/10/2008 1:46 am    Tiêu đề: VIẾT VỀ ÔNG NỘI Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

20.

VIẾT VỀ ÔNG NỘI


Xin phép Bố và hai Má,

Thưa anh em Gia Đình LÂM BÍCH.

Từ lâu tôi rất muốn viết chút chút gì về Ông Nội - Đức Hồng Y PHANXICÔ XAVIE NGUYỄN VĂN THUẬN, để tỏ lòng kính yêu và biết ơn Ngài. Nhưng thú thật, viết về một Đấng Thánh không dễ tí nào. Tôi chỉ dám xin chia sẻ với Gia Đình LÂM BÍCH niềm hạnh phúc lớn lao mà tôi có được một cách không nhưng.

Có lẽ trong Gia Đình LÂM BÍCH không một ai "có duyên" với Ông Nội PHANXICÔ XAVIE bằng tôi. Tôi không dám nói ngoa đâu, này nhé:

1. Tôi - Micae Nguyễn Huy Thăng, là một trong chín anh em lớp đầu tiên của LÂM BÍCH. Chín anh em chúng tôi: Nguyễn Ngọc Bảo (qua đời) - Trần Cầu - Nguyễn Văn Hiến - Đinh Quang Hùng (Linh Mục) - Mai Lên - Trần Văn Lương - Nguyễn Văn Phán - Nguyễn Văn Sơn (Linh Mục) và Nguyễn Huy Thăng. Chúng tôi ở chung với anh em Chúa Chiên Lành tại Đại Học Đà Lạt năm 1968. Cha Bề Trên là Cố Linh Mục Hoàng Kim Đạt.

Tôi cũng là một trong những "Người đi gieo" khóa đầu tiên. Nghĩa là tôi là một trong những anh cả của Gia Đình LÂM BÍCH, là một trong những đứa cháu đích tôn của Ông Nội. Khỏi cần phải nói, ai cũng biết cháu đích tôn thì được cưng như thế nào rồi.

2. Sau ngày giải phóng, Ông Nội bị giam lỏng tại Giáo Xứ Cây Vông - Diên Khánh - Nha Trang (16/08/1975 - 18/03/1976). May quá Giáo Xứ Cây Vông là quê hương của tôi. Và tất nhiên tôi có rất nhiều cơ hội hầu chuyện với Ngài.

3. Trong thời gian Ông Nội ở Cây Vông, vợ tôi - Matta Nguyễn Thị Chi, được diễm phúc phục vụ Ngài qua những việc vặt vãnh như quét dọn phòng, giặt giũ đồ đạc và nhất là được đồng bàn ăn với Ngài trong tám tháng.

4. Ít lâu sau ngày Ông Nội bị đưa đi khỏi Cây Vông (18/03/1976), một trong các người con tinh thần của Ngài - Thầy Phaolô Phan Văn Hiền (Nay là Đức Ông đang ở Rôma) đến Cây Vông giúp xứ trong nhiều năm. Và tôi cùng với Thầy đã nhiều phen làm nghề "phá sơn lâm".

5. Trong 13 năm cuối đời Ông Nội sống tại Rôma (1989 - 2002), con trưởng của tôi - Antôn Nguyễn Bảo Chi Quốc vinh hạnh được gặp gỡ Ngài nhiều lần, được dự lễ Tấn Phong Tước Vị Hồng Y của Ngài (21/02/2001), được thăm viếng Ngài tại bệnh viện Rôma khi Ngài lâm trọng bệnh. Được hiện diện bên Ngài trong ngày vĩnh biệt (16/09/2002), được giúp lễ trong Thánh Lễ an táng Ngài và được đưa tiễn Ngài đến nơi an nghỉ cuối cùng.

Thưa anh em LÂM BÍCH, chắc chắn anh em đều đồng tình với tôi rằng đó là niềm hạnh phúc tôi được hưởng một cách không nhưng. Xin anh em hãy cùng tôi Tôn Vinh THIÊN CHÚA và cảm tạ Ông Nội PHANXICÔ XAVIE của chúng ta.

Trân trọng kính chào Bố và hai Má cùng anh em Gia Đình LÂM BÍCH.

Micae Nguyễn Huy Thăng

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Sáu 17/10/2008 10:18 am    Tiêu đề: 21.Nhớ Ông Nội với niềm thống hối và tạ ơn Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

21.

Nhớ Ông Nội
với niềm thống hối và tạ ơn



MAI LÊN


1.


Lần cuối cùng tôi gặp và thưa chuyện với Ông Nội là lần tôi xin Ông Nội cho phép tôi…về nhà luôn, nghĩa là xuất khỏi đời tu.

Hôm ấy là ngày các Lm về TGM Nha Trang dự thường huấn rất đông, mặc dù rất bận, Ông Nội vẩn dành cho tôi hơn 15 phút để nghe tâm tình đứa con hay “hờn mát”. Sau khi nghe lý do tôi xin về, Ông Nội ôn tồn bảo :

- “Con hãy cầu nguyện với Đức Mẹ, xin ơn bền đổ. Phần cha, mọi chuyện cha biết được, cha sẽ thu xếp cho con sau”.

Thật sự lúc đó tôi không biết Ông Nội biết điều gì ? thu xếp cái gì? tôi chỉ thoả nguyện được cái tánh tự ái vặt thôi. Vâng lời Ông Nội, tôi cũng đến cầu nguyện với Đức Mẹ, nhưng thật đáng thương thay, tôi còn đặt điều kiện với Đức Mẹ: Nếu này, nếu nọ. Mãi sau này, tôi mới hiểu rằng Ơn Gọi không chỉ do một mình Chúa chọn, mà còn do bản thân có dám chấp nhận từ bỏ mọi sự, để đi theo Chúa hay không?



2.

Có lẽ tôi may mắn hơn các anh em trong gia đình Lâm Bích, tôi được tiếp xúc với Ông Nội ngay từ những ngày Ông Nội mới về Nha Trang, vào trong thời kỳ củng cố lại cơ sở Caritas. Ông Nội thường đến làm việc và dùng cơm với Linh mục Giám đồc Lê Công Khương. Lúc đó tôi đang ăn ở, đi học, làm “phụ tá”quản lý các kho tại 43 Lê Thánh Tôn và làm “ quản gia” văn phòng Caritas (nay nhà nước đã lấy địa chỉ này làm nhà in). Lúc ấy đối với tôi, Ông Nội là một ĐGM trí thức, trẻ, đẹp, nhất là đôi bàn tay, với giọng nói cuốn hút người nghe, và đặc biệt, theo như nhận xét của một số Lm, là ngài có môt vầng trán của con người làm việc, chứ không viển vông.

Vào các bữa cơm hồi ấy, tôi được vinh dự làm người phục vụ, nên càng có dịp mê mẩn nghe ké Ông Nội chuyện trò.

Tôi còn nhớ kỹ ngày cha sở giáo xứ Gò Muồng của tôi là Lm Tađêô Lê Văn Thanh, dẫn tôi vào gặp ông Nội, để xin đi cho tôi đi tu, lúc ấy Lm cậu Lê Công Khương đang công tác bên Âu Châu.

Vừa mới gặp tôi, Ông Nội liền nói:

- “ Lên hả ? con nên đổi tên đi, kẻo sau này làm cha, cứ gọi là cha Mai Lên nghe kỳ lắm”

Cha Thanh bèn thưa :

- “Thưa Đức Cha, Đức Cha chọn tên giùm ạ.”
Ông Nội cười cười đưa ra một loạt tên, nào là Mai Hữu Xuân, nào là Mai văn Minh…Tôi nghe thấy toàn là tên các tướng đảo chánh, tôi ngơ ngác chưa hiểu ý của Ông Nội, chắc nhìn gương mặt của tôi lúc đó “ngố” lắm, ông Nội cười vui nói :

- “Thôi cha chọn cho con cái tên xứng hợp với con hơn : Mai Anh Tuấn được không ?”.

Tôi chỉ biết dạ và cười, còn Cha Thanh thì vui như Tết, vì cái tên Mai Lên hình như đối với Cha Thanh có cái gì vướng vướng, may nhờ Ông Nội gỡ rối cho. Thế là tên tôi trong chủng viện là Mai Anh Tuấn. Sau đó Ông Nội đưa tôi cùng cha Thanh ra nhà sau, đứng trước dãy nhà ngang, lúc ấy hình như chưa xây thêm một tầng lầu, Ông Nội nói :

-“ Nay mai,cha sẽ xây thêm một hai tầng nữa,nơi đây sẽ là Đại Chủng Viện, các thầy sẽ ăn học ở đây !”

Quay qua tôi, Ông Nội nói tiếp :

- “Con biết không,trước khi làm linh mục tốt, ta phải là người là người công giáo tốt, trước khi là người công giáo tốt, mình phải là người công dân tốt”.

Đó là bài học làm người mà tôi không bao giờ quên.


3.

Nhưng có lẽ ấn tượng nhất, là hình ảnh Ông Nội đứng giữa vòng tròn các môn sinh trong trang phục Hướng Đạo nơi rừng thông tu viện Châu Sơn, Đơn Dương, Đà Lạt. Hôm ấy là ngày áp lễ Phục Sinh năm 1969. Lớp tôi có : Phán, Bảo, Sơn ( Lm ở Mỹ), Thăng, Cầu, Lương, Hùng ( Lm PhanThiết ), Phú (Lm ở Mỹ & Đài Loan) và ba lớp cuối của anh em Sao Biển, Lớp 60 :Hoàng, Trinh, Lừng, Cường, Cần( Lm )..,lớp 61: Vinh ( Lm ), Chí Linh ( ĐGM Thanh Hoá )…Lớp 62 :Vân, Lành, Thường ( Lm gs ĐCV Sao Biển ),Thế Hùng và những anh em không còn nhớ tên khác…

Một hình ảnh nên thơ, thánh thiện của buổi chiều hôm ấy đã đi vào tâm hồn tôi mãi mãi về sau.

Vì muốn truyền cho các môn sinh của mình tinh thần “Sẳn Sàng” dấn thân, nên Ông Nội tạm thời để lại sau lưng, những công việc bề bộn ở TGM Nha Trang, mà đến với các con nơi hoang vu, sương khuya ướt đẫm lạnh lẽo, trong đêm trăng rừng, ngày Lễ Chúa Giêsu Chúa Sống Lại, mà lập một trang sử mới. Không ngờ qua bao năm gian truân, biến động, đàn con của Ông Nội đã lớn lên, tiếp bước theo người cha trên con đường phục vụ. Tôi không nhớ những gì ông Nội giảng trong buổi chiều đẹp đẽ ấy, nhưng trong cuộc đời, khi có những bước chân lầm lạc, những cơn mê sảng đau thương, tôi chợt nhớ đến ông Nội, như “khi nhớ về một rừng cây ( Lâm ),ta thường nhớ về một đời người ( Bích )”( nhạc Trần Long Ẩn ).


4.

Hè năm 2000,tôi lang thang trên đường Phan Đăng Lưu thành phố Huế,chợt thấy một bức hoạ chân dung Ông Nội ( bức ảnh Ông Nội chụp tại TG.M ) , được treo một cách trang trọng trong xưởng vẽ. Tò mò, tôi hỏi chủ tiệm ai đã đặt hoạ bưc chân dung này. Ông trả lời không ai đặt cả, thấy mến người này, vẽ treo chơi ! Tôi hỏi vậy ông là người đạo Thiên Chúa ? Không ! ông trả lời tưng tửng, tôi là người Phật Giáo….

Trên đường về,nỗi thẹn lòng và xấu hổ trào dâng trong tôi, Tự cho là con cháu của Ông Nội mà khi đọc quyển Hai Con Cá và Năm Chiếc Bánh, tôi đã phải lén lút, dấu diếm sợ liên luỵ. Ôi, xấu hổ quá !


5.
.
Trong một lần đi dự HM của GĐ Lâm Bích, khi nghe anh em chúng tôi bàn tán về những cuốn sách Ông Nội viết, Bố ( Lm Giuse Nguyễn Thế Thoại ) góp ý, rằng mấy anh em nên tìm xem ông Nội viết gì ? Chứ không phải viết bao nhiêu sách.

Sau này, khi sống trong Linh Đạo Vui Mừng và Hy Vọng của Ông Nội, thông qua:”Chọn Chúa chứ không phải công việc của Chúa” và “Đường Hy Vọng do mỗi chấm Hy Vọng . Đời Hy Vọng do mỗi phút Hy Vọng “ Tôi luôn nhớ đến Ông Nội với lòng thống hối và tạ ơn.

Mai Lên

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Bảy 18/10/2008 3:35 am    Tiêu đề: 22.ĐHY FX NGUYỄN VĂN THUẬN, NHÀ GIÁO DỤC NHÂN BẢN Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

22.

ĐHY FX NGUYỄN VĂN THUẬN
NHÀ GIÁO DỤC NHÂN BẢN


( Bài chia sẻ của Lm Mai Văn Rự tại lễ giỗ ĐHY FX lần thứ 6 ở nhà thờ An Nhơn 15/9/2008 )

Hôm nay, chúng ta thêm một lần nữa bày tỏ lòngtri ân đến Ông Nội, ngài đã là nhà giáo dục tài ba. Đó là đào tạo con người trọn vẹn, từ trí đức,tu trì đến chuyên môn. Chúng ta thử nhìn lại bối cảnh nền giáo dục của Chủng Viện Lâm Bích, do chính ngài sáng lập từ năm 1969, tọa lạc ngay tại Tòa Giám Mục Nha Trang.

Để phục vụ cho công việc đào tạo toàn diện như thế, ngài đã thu hút được nhiều nhân tài, nhiều thầy giáo xuất sắc, danh tiếng vào chủng viện giảng dạy, như thầy giáo, nhà văn Cung Giữ Nguyên, thầy giáo luật sư Dương Kiền, thầy Lê Bá Thắng, em ruột giáo sư Lê Bá Kông, Lê Bá Khanh, đương kim giáo sư của Trung tâm Anh ngữ Không quân bấy giờ…Ngài không phân biệt tôn giáo của các thầy, chỉ cần họ thành tâm và thực tài để cộng tác với ngài. Các chủng sinh cũng chưa hề phàn nàn về thầy nào. Cho nên không lấy làm lạ về kết quả gần như 100% chủng sinh LB thi đậu Tú tài I và Tú tài II.

Ngoài các lớp sinh ngữ Pháp văn tại lớp, ngài còn bổ sung kỹ năng nghe và nói cho chủng sinh, bằng cách tạo điều kiện tối ưu là sang dự thính ngay tại Collège Franҫais bên cạnh TGM, học cùng với các học sinh nhi nhí ở đó. Ngài cũng dự tính cho chủng sinh học Anh văn ngay tại Trung tâm Anh ngữ Không quân Nha Trang, nhưng không thành vì vài trở ngại bất ngờ.

Về đức dục, ngoài Bố Thoại, Má Thạnh hay Má Thứ thường xuyên huấn đức AE vào mỗi chiều tối, ngài còn mời các Linh mục đạo đức, thánh thiện, không kể dòng hay triều đến làm linh hướng cho AE, chẳng hạn như cha già Đạo Minh vô cùng đáng kính. Hơn nữa, ngài còn cho AE chủng sinh tham dự các khoá huấn luyện phong trào, như Công Lý Hoà Bình, Cursillos, Focolare…Những khoá huấn luyện được mở ngay từ đầu niên khoá, có cả giáo dân bên ngoài vào tham dự, như môt cuộc lột xác cho AE giũ sạch bụi trần ! Thông thường chính ngài cũng trực tiếp điều hành và phục vụ các khoá ấy. Hẳn đến nay, nhiều AE không thể nào quên được hình ảnh một vị Giám mục làm tán trợ, bưng bê thức ăn, thức uống, phục vụ tận bàn cho các cursillista, khoá sinh.

Trong chủng viện vào ngày Chúa Nhật, ngài còn cho tất cả AE có dịp tuỳ ý lựa chọn tham gia sinh hoạt hội đoàn, như Hướng Đạo, Nghĩa Sinh, Hùng Tâm Dũng Chí, Thiếu Nhi Thánh Thể, Legio Mariae,..Hình như chỉ còn thiếu Dòng Ba Đa Minh hay Dòng Ba Phan Sinh nữa mà thôi ! Ngài cũng là một Hướng Đạo sinh có bằng rừng, đã cùng sinh hoạt cắm trại với các AE lớp lớn. Chính nhờ vậy, các thầy giảng LB khi "Đi Gieo", tức là đi giúp xứ, hay đi thí điểm truyền giáo đều có thể dễ dàng hội nhập, cùng tự biết xoay xở những khi phải tự lực cánh sinh.

Ngoài những chuyến dã ngoại đôi ba ngày, ngài còn cho chủng viện tham gia vào hoạt động xã hội, như cuối năm 1973, chủng viện đã cùng với liên trường Công giáo tại Nha Trang, tổ chức hội chợ tại trường Bá Ninh, gây quỹ cứu trợ nạn nhân bão lụt. Sau đó, chính các chủng sinh trong đồng phục hội đoàn Hướng Đạo, hay Nghĩa Sinh đi trực tiếp trao phẩm vật đến tận tay những người gặp sự khó…

Không chỉ lo quán xuyến việc chung, mà ngài còn chú ý đến từng chủng sinh, nhớ tên từng chú. Lần Đi Gieo đầu tiên, chính ngài dẫn tôi tới một Gx, trực tiếp giới thiệu với cha xứ, rồi thỉnh thoảng đi ngang qua, ngài đều ghé lại hỏi thăm tôi sinh hoạt như thế nào.

Anh Bùi Thí Sanh cũng bất ngờ môt lần được ngài đón tại gần ngã ba Cát Lái, khi đang đón xe đi thi về. Ngạc nhiên quá sức, không hiểu sao ngài nhớ được tên tuổi từng AE, ngài giải thích, mỗi tối, ngài xem hồ sơ đôi ba AE, nên mới biết và nhớ từng người. Chính xác bíết tường tận từng con cái, cháu chắt, nên ai cũng quý mến và kính phục ngài.

Tuy trải qua nhiều thăng trầm cuộc đời, ngài còn làm tấm gương hiếu thảo khi sang Úc thăm Bà Cố. Ngài dành việc đi chợ, thổi cơm, phục vụ Bà và bà chị suốt môt tuần lễ.

Ngoài ra, ngài còn biểu lộ tình yêu thương đùm bọc, giúp đỡ nhiều mảng đời bị chiến tranh vùi dập, hay thiên tai hoạn nạn, chẳng hạn như tổ chức Corev do ngài đảm nhiệm, đã cưu mang biết bao gia đình di tản chiến cuộc. Rồi sau này Phong trào Hy Vọng đã trở nên chỗ dựa tâm linh cho bao tâm hồn đang bơ vơ lung lạc niềm tin.

Tinh thần "Đi Gieo", tinh thần Truyền Giáo của ĐHY đã đơm hoa kết trái khắp nơi. Ngài đã ưu ái truyền lại cho những kẻ hậu bối. Nay chúng ta, những người được vinh dự do chính ngài huấn luyện và đào tạo. đã thấm nhuần tinh thần ấy, vậy bây giờ hãy mạnh dạn tiếp tục dấn thân vào sứ mạng cao cả ấy. Đề có thể chuyển giao truyền thống tuyệt vời ấy cho các thế hệ F1, F2, chúng ta cần áp dụng vào ngay gia đình bé nhỏ của mỗi người, nên giáo dục nhân bản toàn diện mà chính ngài đã khai phá.

Tóm lại, cuộc đời ĐHY FX chính là môt Chứng Nhân Hy Vọng, như lời xác quyết của Đức Giáo Hoàng JP II. Ngài là tấm gương mẫu mực cho mọi Kitô hữu học tập và noi theo.

Vào ngày 17/9/2007 năm qua, nhân lễ giỗ ngài lần thứ 5, Giáo Hội đã công bố mở án phong chân phước cho ngài. Vậy năm nay, chúng ta hãy cùng nhau hiệp dâng lời cầu nguyện, để tiến trình phong thánh sớm đạt được kết quả mỹ mãn…

BL LB lược ghi

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro


Được sửa bởi bombolambich ngày Ba 04/11/2008 3:32 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: CN 26/10/2008 12:03 am    Tiêu đề: TÙ BỎ BAO CHO TÙ Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

23.

TÙ BỎ BAO CHO TÙ


Tưởng nhớ 6 năm Đức Cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận về Nhà Cha và một năm lập hồ sơ phong Chân Phước

Nhân ngày giỗ lần thứ sáu (16-9-2008 ), Đức Cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận được gọi về Nhà Cha hưởng hạnh phúc vĩnh hằng, đồng thời bổ sung thêm phong phú vào hồ sơ phong Ngài lên bậc Chân Phước, tôi viết vài kỷ niệm nho nhỏ kính nhớ đến Ngài. Mặt khác, nếu tôi không viết bài này thì tôi có lỗi với Ngài, vì tôi mắc nợ Ngài quá nhiều :

Năm 1978 tình hình Việt Nam rất lộn xộn về kinh tế chính trị, phía Bắc thì Trung Quốc lăm le tràn quân xuống phương Nam, Việt Nam bất ổn về mọi mặt, những sĩ quan chế độ Saìgòn, đã được thả về, và một số đối tượng khác nữa mà họ cho là nguy hiểm, thì được tập trung để tái cải tạo,[ vì tôi bị cải tạo lần đầu từ 31-8-1975 đến ngày 04-01-1977 ] tôi cũng được liệt vào thành phần tái cải tạo. Ngày 12-9-1978, tôi được công an tỉnh Bình Thuận ra Giáo Xứ Long Hương bắt tôi, vì lúc đó tôi là linh mục Chánh Xứ Long Hương, đem vào trại tập trung số một ờ thị xã Phan Thiết. Khi Trung Quốc xua quân tràn xuống những tỉnh ở phiá Bắc Việt, thì kinh tế VN lại còn thê thãm biết bao, Chỉ tội nghiệp cho mấy ông tù mà thôi, thật đúng như lời ông bà nói: ' Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại.'

Sau một thời gian dài đói khổ, rồi một hôm tôi nhận được quà bỏ bao, và đồ bỏ bao nhiêù gấp ba lần hơn mọi khi. Trên bao đựng hai ký đường miếng mầu vàng có đề chữ:" Bác Thuận gởi quà." Lúc bấy giờ tôi nghĩ là một người họ hàng nào đó gởi cho. Tôi không bao nghĩ tới là Đức TGM FX Nguyễn văn Thuận.

Sở dĩ tôi gọi là bỏ bao, vì từ 12-9-1978 đến khi tôi ra tù là ngày 01-12-1983, chưa bao giờ tôi được thăm nuôi, thăm nuôi có nghĩa là được gặp mặt gia đình và nhận quà trực tiếp do gia đình đưa. Hơn năm năm ở trong phòng biệt giam, ngày 01-12-1983, tôi được thả về, nhưng không cho về lại giáo xứ Long Hương, cũng không cho tôi về gia đình ở với mẹ gìa Giáo xứ Thanh Hải, Giáo Phận Phan Thiết, mà bắt tôi đi vùng kinh tế mới cách thị xã Phan thiết 23 km đường đi về Sài Gòn, ở với người anh. Hiện nay là giáo xứ Thánh Phao Lô, giáo phận Phan Thiết.

Một sự việc làm cho cho tôi ngạc nhiên là được mẹ tôi kể lại là trong thời gian tôi ở tù là được Đức TGM FX Nguyễn Văn Thuận gởi tiền cho mẹ tôi mua qùa BỎ BAO cho tôi, lúc đó Ngài bị biệt giam ở Giáo xứ Cây Vông. Mẹ tôi kể hàng tháng có người đem tiền vào, bảo mẹ tôi mua quà bỏ bao cho tôi, và hỏi sức khỏe cùa tôi, mẹ tôi nói với người đưa tiền, là từ ngày tôi bị bắt đến nay chưa bao giờ thấy mặt, nên không biết sức khỏe thế nào, cô về nói với Đức TGM cầu nguyện nhiều cho con tôi với. Thật là lạ lùng, một tù nhân không lo cho mình, mà lo cho người con cũng trong lao tù. Có lẽ Ngài thương tôi, vì tôi bị biệt giam: hai chân bị cùm, hai tay bị còng trong một thời gian dài, vì chính Ngài cũng đã sống trong cảnh biệt giam như tôi, nên đã hiểu cái khổ của biệt giam như thế nào rồi: " Nhất nhật biệt giam, thiên thu tại ngoại."

Năm 1986, tôi vào thăm một gia đình ở xứ Ba Chuông, tôi tình cờ gặp một cán bộ Nhà Nước. Chủ nhà giới thiệu tôi là linh mục quê ở Phan Thiết, đã bị tù trên 5 năm, Từ hai chữ tù, chúng tôi quen nhau. Ông nói ông là Cai Tù. Tù Nhân của ông chỉ có một người. Một con người đặc biệt, đó là TGM FX Nguyễn Văn Thuận, Ông khen TGM Thuận là người rất dễ thương, đẹp trai, miệng luôn nở nụ cười. Có la rầy Ngài, Ngài vẫn tươi cười, sống không làm mất lòng ai, kể cả Ông Cai Tù Ngài cũng thương, cũng mến. Lúc đầu tôi không có cảm tình gì với Ngài như bao nhiêu người cộng sản khác, nhưng ở với Ngài được thời gian ngắn, từ ác cảm đến cảm tình. Ngài rất thương tôi, tôi cũng mến thương Ngài. Sau một thời gian, tôi nhận định Ngài là một nhà tu hành chính thống.

Ông kể cho tôi : TGM Thuận nói: năm 1987, nền kinh tế Việt Nam sẽ thay đổi. Tôi [ người viết bài này ] chờ cho đến năm 1987 xem nền kinh tế VN như thế nào, có xảy ra như lời ĐỨC TGM FX Nguyễn Văn Thuận tiên báo không? Và tạ ơn Chúa, sự thật xảy ra đúng như vậy. Ông thấy tôi ngồi nghe ông, có vẻ không tin, ông đứng dậy lại bàn thờ, với tay lấy một cái vật gì đó cầm lại đưa cho tôi và nói linh mục biết cái này không, tôi cầm, tôi nhìn và tôi sửng sờ vì đó lọ Dầu Thánh kẻ liệt bằng ngà voi có đề chữ : IO, OS, SC.

Ông ta lại hỏi tôi tiếp, linh mục có biết cái này cùa ai không? Tôi yên lặng không trả lời, ông nói tiếp : của TGM Thuận đó. Khi chia tay, Ngài đưa cho tôi cái này và dặn tôi khi nào gặp một linh mục thì ông đưa lọ này cho linh mục đó. Nghe của TGM Nguyễn văn Thuận, linh mục Tống Đình Quý, học dưới tôi một lớp và rất thân nhau, từ phòng chạy ra, lanh tay lanh miệng nói với tôi:” Thôi bác nhường laị cho em nhé !” miệng nói tay lấy. Thế là lọ Dầu Thánh sức dầu bệnh nhân hiện thời Linh Mục Tống Đình Qúy đang giữ, và Ngài hiện đang ở Đà lạt.

Sở dĩ lâu nay tôi không dám viết câu truyện." Người Cai Tù của Đức TGM FX Nguyễn Văn Thuận", vì tôi nghĩ sợ liên lụy đến ông, nhưng đã gần 25 năm trôi qua, chắc Ông Cai Tù đã sang thế giới bên kia, nên tôi mới mạnh dạn viết câu truyện giữa tôi và Ông Cai Tù về Đức TGM FX Nguyễn Văn Thuận. Ông Cai Tù, người Cộng sản nòi và có lẽ nắm một điạ vị quan trọng, nên mới được chỉ định coi sóc đặc biệt một Con Người cũng đặc biệt, là ĐỨC TGM FX Nguyễn Văn Thuận.

Sau một thời gian, người cán bộ này đã không cảm hóa ĐỨC TGM FX Nguyễn Văn Thuận, mà ngược lại, chính đời sống của Tù Nhân đã cảm hóa được Ông Cai Tù. Như lời Ông Cai Tù nói :” Lần đầu tiên tôi gặp Ngài, nét mặt tôi lạnh như tiền, tôi nhìn Ngài, Ngài nhìn tôi với một nụ cười trên môi, Ngài chào tôi với một giọng nói nhỏ nhẹ, từ giây phút đầu khi gặp Ngài, hình như tôi đã bị Ngài xâm chiếm, tôi cảm thấy thế nào đó và thời gian cứ trôi qua và mỗi lần tiếp xúc với Ngài, tôi lại cảm thấy con người của tôi thế nào đó mà tôi diễn tả không được. Rồi một hôm, sau khi gặp Ngài, tôi cảm nghiệm được con người của tôi biến đổi từ ác cảm sang bình thường, từ bình thường sang có cảm tình và nhiều khi tôi cảm thấy tôi chỉ là miếng sắt vụn, còn Ngài là cục nam châm khổng lồ và tôi luôn luôn bị Ngài cuốn hút, và chúng tôi trở nên thân thiện với nhau, tin nhau, và trở thành bạn thân của nhau. Ngài tin tôi nên mới đưa lọ dầu gì đó cho tôi…”

Tôi muốn nói ở đây: Người Cai Tù Cộng Sản nòi, đã được học bao lý thuyết Cộng Sản, nhưng đã thất bại trước một địch thủ, tay không, trong một hoàn cảnh cô thân độc mã, nhưng với một vũ khí sắc bén duy nhất: Đó là lòng nhân đạo, đó là Sức Mạnh của Tình Thương, đúng như Chúc Thư của Ngài được Cố Giáo Hoàng Gio an - Phao lô II đọc trong Thánh Lễ An Táng của Ngài: " Hãy yêu mến Đức Mẹ, Hãy tín thác nơi Thánh Giuse, Hãy trung thành với Giáo Hội, Hãy đoàn kết và yêu thương tất cả mọi người. "

Tiện đây, tôi nói đến lòng yêu thương của Ngài đối anh em linh mục trong giáo phận Nha Trang lúc còn chính quyền Sài Gòn. Sở dĩ tôi biết rõ, vì cha Augustino Phạm Ngọc Oanh, Nghĩa phụ của tôi làm cha quản Hạt nhiều năm, nên mỗi lần đi Sài Gòn, ĐGM FX Nguyễn Văn Thuận thường ghé vào Giáo xứ Thanh Hải, Phan Thiết. Có một lần tôi được nghe Ngài nói với cha Aug Phạm Ngọc Oanh: " Ở trong Hạt của Cha, nếu có các cha nào bệnh hoạn, cha hãy đưa các cha vào bệnh viện St. Paul chữa trị, Tôi sẽ thanh toán mọi chi phí." Đối các cha xứ ở vùng quê nghèo, Ngài lưu ý một cách đặc biệt, và đặc hơn nữa đối các linh mục sống trong vùng xôi đậu, Ngài luôn động viên, thăm hỏi sức khỏe, giúp đỡ về mặt tài chánh.

Ngài vẫn thường nói:" Anh em linh mục là cánh tay của tôi, Gíám Mục mà không có Linh mục thì cũng như không, thàng công của Linh mục là thành công của Gíám Mục, thất bại của Linh mục là thất bại của Giám Mục. Nếu nhiều Linh mục trong Giáo phận mà bất mãn với Giám Mục, hoặc ốm đau bệnh hoạn thì Giáo phận sẽ không bao giờ phát triễn." Bởi vậy, Ngài luôn luôn săn sóc, thông cảm với các Linh mục trong giáo phận: Thương yêu, săn sóc, giúp đỡ, thăm hỏi và nhất khi gặp hoạn nạn, ốm đau.

Đối với các thầy trong Giáo phận, Ngài cũng lưu tâm đặc biệt và biết tên từng thầy, nếu Ngài gặp một lần. Và nếu thầy nào chưa có cha nghĩa phụ, thì Ngài nhận để khuyến khích ƠN THIÊN TRIỆU, và Ngài đã có trên 20 người con làm linh mục trong đó có một linh mục người Mỹ tên là John Prinelli. Tất cả các Giám Mục liên hệ với đời sống tu trì của tôi, hình ảnh Cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận luôn luôn trong trái tim tôi.

Khi tôi còn là một ông thầy học Gíáo Hoàng Học Viên PIO X, ở thành phố thơ mộng ĐÀ LẠT, hằng năm đến ngày 29-6- Lễ Thánh Phêrô, Quan Thầy của tôi, bao giờ tôi cũng nhận được một tấm card chúc mừng của Ngài gởi. Từ năm 1967 đến 19-3-1975, hằng năm Ngài lên Đà Lạt thăm các thầy thuộc Giáo Phận Nha Trang, học ở Giáo Hoàng Học Viện Piô X , Có lần thì Ngài mang cho các thầy 4 hoặc 5 ký cá mực, có lần Ngài mang bánh it. Tôi nhớ cái cảnh Cha con ngồi chung nướng cá mực, ăn bánh ít trong không khí lạnh mưa phùn, thật là ấm cúng và đầy tình thương. Tôi tự nghĩ: ít ký cá mực, ít cái bánh ít, tự bản chất nó không là gì, nhưng nó nói lên tình yêu thương của người Cha đối với các con, nó nói lên sự hòa đồng thân mật. Một Giám Mục luôn luôn nghĩ đến và sống bình dân với các thầy, thật một Giám Mục đặc biệt, và hiếm có trong hàng Giáo Phẩm.

Để kết luận bài này, tôi xin được trích đoạn đăng trên Vietcatholic News nhân ngày giổ thứ sáu của Cố Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận : 16-9-2002 – 16-9-2008 : " Lúc 18giờ ngày 16-9-2002, khi nghe tin Đức Hồng Y FX Nguyễn Văn Thuận qua đời, Đức Cha Giampaolo Crepaldi, Tổng thư ký Hội Đồng Giáo Hoàng Công Lý và Hòa Bình đã tuyên bố với báo chí:" MỘT VỊ THÁNH VỪA QUA ĐỜI. "

Phú Hài, ngày 01-10-2008
LM Phêrô Nguyễn Văn Tiến

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Ba 23/12/2008 11:44 pm    Tiêu đề: TÔI TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT NAM ! Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

TÔI TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT NAM !

DCCT


Nỗi mặc cảm thua kém của người dân một nước chậm tiến luôn đeo đuổi những ai có dịp ra nước ngoài. Nhìn người ta tự tin, thoải mái, vững vàng trong đi đứng, mạnh dạn trong giao tiếp, tự trọng trong ứng xử nhiều khi thấy thèm thuồng.

Mấy hôm nay báo chí ( Bao Tiền Phong ngày 17.12.2008 ) lại đăng tải một nguồn tin từ Báo cáo phát triển Việt Nam của tổ chức Ngân Hàng Thế giới ( WB )… Nếu đây là một nguồn tin đáng tin cậy, những con số quái ác này càng đẩy người dân ta đến mặc cảm nhiều hơn. 158 năm mới theo kịp Singapore, 95 năm mới kịp Thái Lan và 51 năm mới kịp Indonesia, một con số quá dài, không biết trong khi mình chạy người ta có chạy thêm và tăng tốc hơn nữa không ? Mà nếu người ta có chạy với tốc dộ cao hơn thì minh chạy đến bao giờ mới vói tới được người ta ? Thua kém vẫn mãi là kém thua !

Nhớ lại những ngày thập niên sáu mươi bẩy muơi, lớp trẻ chúng tôi ở Sài-gòn tuy đau khổ vì chiến tranh, nhưng không bao giờ mặc cảm trước các nước trong vùng Đông Á. Chúng tôi mạnh dạn và tự tin khi gặp gỡ những người dân Philippines, chẳng ngại ngùng khi đối diện với Thái Lan, chẳng lúng túng khi giao tiếp vơi Hàn Quốc, thậm chí chúng tôi còn hãnh diện với một “Sài-gòn – Hòn Ngọc Viễn Đông”, hãnh diện thật sự chứ không phải thứ hãnh diện hão.

Bây giờ, đến Manila của Philippines, thành phố gần gũi chúng ta, nhìn đoàn xe metro quá đơn giản của người mà lòng xót xa tự hỏi đến bao giờ ta mới có. Đến Singapore càng làm mặc cảm to thêm... Thế đấy, đang khi ta huênh hoang tự kiêu với hàng trăm khẩu hiệu rỗng tuếch, tự ru ngủ mình và mặc sức phá hoại, thì người ta bình tĩnh nắm thời cơ vững vàng đi lên, giật mình thì đã quá muộn.

Cứ nhìn đoàn người lo âu xếp hàng từ sớm, nghiêm trang tuân thủ các hướng dẫn của Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Sài-gòn, cố gắng để làm sao có cái chiếu khán nhập cảnh thì đủ thấy ta thua kém chừng nào, cái tự hào hiên ngang biến đâu mất sạch. Giả dụ mình không chậm tiến, mình không bê bối, làm gì mà phải mang nỗi u buồn này.

Có một lần đến Hoa Kỳ, cùng đi với gia đình em tôi, nhưng khi đến bàn làm thủ tục nhập cảnh, tôi phải tách ra vì tôi mang hộ chiếu Việt Nam, còn gia đình em tôi mang hộ chiếu Úc, tôi bị kiểm soát chiếu khán, gia đình em tôi không cần chiếu khán. Trên đơn xin chiếu khán của tôi vẫn ghi hàng chữ với nội dung quái ác: Chiếu khán này được cấp, nhưng không có giá trị, việc nhập cảnh tùy thuộc vào nhân viên thị thực nhập cảnh. Đã đến Hoa Kỳ lần thứ ba, nhưng tôi vẫn bị nhân viên nhập cảnh hoạnh họe đôi điều trước khi đóng dấu nhập cảnh, nhìn chung quanh chẳng ai bị như mình.

Hôm qua đọc báo, lại một nỗi buồn và tủi nhục bị rao lên, phi công Việt Nam, tiếp viên Việt Nam, dính dáng đến một vụ ăn cắp mỹ phẩm tại Nhật, mà chính sinh viên Việt Nam là chủ mưu ( báo Tuổi Trẻ số ra ngày thứ sáu 19.12.2008 ). Nỗi đau cán bộ ăn cắp hàng siêu thị ở Singapore chưa xong, thì cái nỗi đau Tham Tán Sứ Quán Việt Nam ở Châu Phi buôn lậu sừng tê giác ập đến, vụ án Đại Lộ Đông Tây đang là mối nhục lớn trước con mắt của dân Nhật. Trách sao người ta không coi thường mình ?

Nói mãi cũng nhàm, chuyện buồn chẳng phải riêng mình, rồi cứ cắm đầu cúi mặt mãi sao ?

Thế rồi, vừa qua tôi có dịp đi công việc ở Roma, khi trở về, sau khi làm thủ tục đăng ký chuyến bay và cân hành lý xong, cô nhân viên người Ý của hãng Air France trao lại thẻ lên máy bay và hộ chiếu cho tôi, nhoẻn miệng cuời rất tươi, nhìn tôi mặc y phục Giáo Sĩ, mang hộ chiếu Việt Nam, cô đứng lên hơi nghiêng mình và nói với tôi: “Tôi kính phục Đức Hồng Y Thuận”. Quá bất ngờ, tôi ấp úng câu cám ơn không ra lời. Bước đi rồi, tôi vẫn còn bàng hoàng như ở trong mơ.



Khi vào máy bay, mọi người đã ổn định xong chỗ ngồi, không hiểu sao chuyến bay chậm lại một giờ, các tiếp viên rảnh rỗi. Bỗng một cô tiếp viên đến bên tôi hỏi thăm: “Có phải ông là Linh Mục Việt Nam ?” Tôi nghĩ bụng, lại một chuyện gì rắc rôi nữa đây, nhưng không thể làm khác, tôi trả lời xác nhận.

Cô tiếp viên hỏi tiếp: “Thế ông có biết chuyện Thái Hà ?” Dĩ nhiên là tôi gật đầu. Trao đổi một chút trong bầu khí thân thiện, cô chào tôi rồi đi. Nhưng chỉ ít phút sau cô trở lại, mời tôi ra khoang sau máy bay, nơi các tiếp viên chuẩn bị các bữa ăn, nơi đó đã có năm tiếp viên ngồi đợi, họ xin tôi nói về Thái Hà cho họ nghe, vắn tắt vài lời, họ tỏ ra rất cảm thông và nể phục chúng ta. Tôi trở về ghế ngồi, lòng vui mừng khó tả. Chuyến bay đó, tôi được săn sóc đặc biệt, tuy ngồi ghế hạng thường, nhưng tôi được phục vụ như hạng thương nhân, dĩ nhiên ghế vẫn nhỏ, nhưng thức ăn nước uống thì... không nhỏ !

Một vị Thánh đã làm thay đổi cái nhìn về một dân tộc mà ngài thuộc về, một “hành vi Thánh” có khả năng thuyết phục người khác. Đức Hồng Y Thuận đã làm cho người ta kính phục các Giáo Sĩ của dân tộc Việt Nam, tầm thường và nhỏ bé như tôi mà cũng được lây hương thơm thánh thiện. Một “hành vi thánh”, dám sống chết cho sự thật đã làm cho thế giới bị thu hút và ngưỡng vọng. Chẳng ai ngưỡng vọng sự nhát đảm, luồn cúi, và đê hèn.

Xin hết lòng cảm tạ Đức Hồng Y kính mến của dân tộc và của Giáo Hội Việt Nam, xin tri ân anh chị em Thái Hà với niềm cảm phục hiệp thông, đã cho tôi tìm lại được niềm tự hào mình là người Việt Nam.

Chúa Cứu Thế sẽ đến trong vinh quang nhưng đã khởi đi từ cuộc hạ sinh thẳm sâu khiêm tốn, xin chúc lành cho chúng con.

Lm. VĨNH SANG, DCCT, thứ bảy 20.12.2008

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
bombolambich



Ngày tham gia: 19 11 2006
Số bài: 2309
Đến từ: Cõi tình

Bài gửiGửi: Sáu 28/8/2009 1:21 pm    Tiêu đề: Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

KỂ CHUYỆN NỘI (2)

Trưởng Vùng Cõi Trên
Xuất Chiêu Ngoại Cảm



Trong chuyến Hành Hương La Vang của Lâm Tăng Đại Đình, Bác Kim Thiện cùng chúng tôi tìm đến nhà chùa, thăm Thầy Thích Thiện Thông, tại Diên Khánh, Nha Trang. Nhưng rất không may là ngài đã qua đời cách đó 49 ngày! Câu chuyện tưởng như kết thúc ngay sau chuyến hành hương.

Nhưng cơ duyên bỗng dưng xảy ra.

Buổi chiều tối hôm qua ( 27/08/2009), tại Nhà hàng Xinh Xinh tôi chứng kiến trước mắt chú Nguyễn Văn Minh, Trưởng Vùng Cõi Trên, của Gia đình Lâm Bích, đột ngột xuất chiêu ngoại cảm, xem nhà cửa cho anh Hà, bạn của LS Thông lớp F15.

“ Nhà anh có cái cục gì vuông vuông, đen đen, nằm bên phía tay phải cửa nhà, từ ngoài bước vào. Cái cục này anh xây lên thì bị ai đó cản trở và nhà hàng xóm sát vách phải không chịu…Vách phải tường nhà anh che kín với nhà bên cạnh, quan hệ 2 nhà nói chung không thuận hòa….”

Anh Hà ngạc nhiên vì thấy chính xác, bèn hỏi anh Tâm hay anh Thông có diễn tả gì trước đó không, mà sao anh Minh nói quá chính xác như thế !


Một lúc sau, chú Minh nói tiếp.

“Bàn thờ nhà anh Hà có gian thờ trên và gian thờ dưới, nhưng không thờ gian dưới, anh Hà lại làm bàn thờ gian trên.”

Anh Hà xác nhận đúng! Anh muốn mời” Thầy” thăm nhà vào sáng mai. Chú Minh nói với tôi:

”Em xem được thế này là người mệt và mất sức lắm! Lâu lắm rồi em mới xem cho một người. Có học mới biết xem”. Tôi hỏi học ở đâu, ai dạy?

Chú giải thích, rằng Ông Nội cho đi học tại chùa Thầy Thích Thiện Thông! Chú kể tiếp:

“ Ông Nội cho 3 anh em đi học, gồm Bác Trần Ngà, anh Nguyễn Văn Đáng và Minh” Sau 6 tháng học trở về, ông Nội hỏi các con học được gì?

“ Thưa Nội chúng con chẳng học được gì cả.”:

“ Vậy là tốt.”
Nội nói.

Chẳng ai hiểu Nội nói điều gì ?

Đối với tôi việc gặp gỡ nhà ngoại cảm, tôi không lấy làm lạ cho lắm, vì tôi có người em tên là Đặng Thiên, được người dân tỉnh Quảng Bình gọi là “ Thầy Tỏi”. Năm 1995 khi GS TS Nguyễn Đình Phư tổ chức hội nghi Ngoại Cảm đầu tiên tại VN, số 43 Nguyễn Thông , Q3, Tp HCM, GS Phư có mời em Thiên dự hội nghị và là nhân chứng tài ba và trẻ tuổi nhất. Tôi và em rong ruổi khắp mọi nẻo đường trong Tp HCM, Vũng Tàu, Củ Chi, Đà Lạt,… để giúp cho nhiều người tìm kiếm thân nhân, xem nhà cửa, xem phong thủy cho nhiều cán bộ của trung ương và địa phương…

Điều tôi ngạc nhiên hôm nay, chính là Trưởng Vùng Cõi Trên đã là nhà ngoại cảm, dù có giới hạn về tuổi tác, và môi trường làm việc. Đây là nhân chứng điển hình về tầm nhìn của ông Nôi chúng ta! Nhân chứng về mối quan hệ ngày trước của Nội. Nhân chứng về việc đào tạo của Nội.

Phải chăng, đó chính là nguyên do mà Bác Kim Thiện bằng mọi cách đã tìm đến thăm Thầy Thích Thiện Thông trong chuyến hành hương vừa qua?

Pr. ROCK

_________________
Một mai người sẽ trở về bụi tro
Về Đầu Trang
Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Địa chỉ AIM Yahoo Messenger MSN Messenger
Trình bày bài viết theo thời gian:   
Gửi bài mới   Trả lời chủ đề này    Gia Đình Lâm Bích -> Đường Hy Vọng - ĐHY Nguyễn Văn Thuận Thời gian được tính theo giờ GMT
Chuyển đến trang Trang trước  1, 2
Trang 2 trong tổng số 2 trang

 
Chuyển đến 
Bạn không có quyền gửi bài viết
Bạn không có quyền trả lời bài viết
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết của bạn
Bạn không có quyền xóa bài viết của bạn
Bạn không có quyền tham gia bầu chọn


Powered by phpBB © 2001, 2005 phpBB Group