Khiêm Hữu

 Khiêm Hữu

Là em nhỏ nhất trong nhà

Bất hạnh nhất, vì em bệnh hoạn nhất

Em tím đôi bàn tay, tím đôi môi , đôi mắt

Nhưng nụ cười tươi chan chứa những yêu thương

Em sống nhờ tình thương

Tình thương bao la của Chúa

Của Mẹ Maria và thánh cả Giuse

Của thánh quan thầy Giacôbê

Và tình thương của Mẹ Cha anh chị

 

Từ rất nhỏ đã hiẻu thầm thiên ý

“Đến trần gian để gánh tội trần gian”

Đã bao đêm bao giấc ngủ kinh hoàng

Con tim se thắt tưởng chừng như đứng lại

 

Mười năm rồi, biết bao lần tê tái

Trái tim cha, nỗi lòng Mẹ xót xa

Các anh các chị đôi mắt lệ nhoà

Tưởng mất rồi nỗi đau và niềm vui duy nhất

 

Tạ ơn Chúa, còn thương ban tiếng hát

Lõi nhịp sai cung lạc giọng mất lời

Rất đơn sơ em vẫn hát tinh khôi

“Chúa ghi vào hồn con dấu ấn”

 

Dẫu tím ngắt mười năm đời bệnh hoạn

Mà đơn sơ chấp nhận kiên trung

Việc nhỏ thôi chăm tưới khóm xương rồng

Mọc trên cát – như đời em – bất hạnh

 

Tay tím bóc hạt điều tím thẩm

Mà say mê với hết cả tấm lòng

Để nhà ta có thêm được đôi đồng

Góp với Mẹ tiền mua thuốc men cơm nước

 

Lúc mệt mõi đi vòng sau ra trước

Trông xa xa thơ thẩn thẩn thờ

Những chiều dài vắng lặng bơ vơ

Một mình với mẹ ngồi ngêu ngao hát

 

Bên Mẹ bóc vỏ điều , lần hạt

Ngong ngóng trông bảy tám chín học về…

Chờ hai về, cha ơi đã có xe

Loáng thoáng một vòng chở con dạo dạo

 

Xót lòng Cha mỗi chiều giữ đạo

Đạo làm cha với con nhỏ bi thương

Chở con đi không chỉ một đoạn đường

Rồi về, trong tim nghe đau nhói

Bài thơ nào mới in còn nóng hổi

Cha tặng con, đọc rồi cất trang nghiêm

Con quí yêu từng chử tự đáy tim

Cha viết cho đời, cho con yêu dấu

 

Ngày của con, một ngày đời khiêm hữu

Có rất khiêm hạt bụi mong manh

Dám nguyện xin mọi sự yên lành

Cho con hát như thiên thần bé nhỏ